Quê hương

Đậm đà hai tiếng “quê hương”

Trái tim rạo rực tấm lòng khôn nguôi.

Bâng khuâng nhớ cảnh nhớ người

Cây đa bến nước nụ cười còn nguyên.

Dập dềnh mạn sóng con thuyền

Bên kia bờ đợi là miền cỏ xanh.

Không gian gió mát trăng thanh

Hồ Gươm liễu rủ tơ xanh một cành.

Đông Hồ làng vẽ nên tranh

Nhật Tân đua nở muôn nhành hoa thơm.

Dạt dào sóng nước sông Hồng

Tản Viên núi thẳm một vùng xa xa.

Dầm dề điểm giọt sương pha

Đêm đông một khắc như là một năm.

Mơ màng nhớ lúc say nằm

Dặm nghìn đất khách tình muôn ngả đường.

Bồn chồn lòng dạ vấn vương

Nhớ quê nhớ cả tình thương ngọt ngào.

Đêm qua lá rụng lao xao

Sáng nay bật dậy cồn cào nhớ quê.

Xa nhà đâu có đê mê

Tấm lòng theo nước mà về với non.

Xa quê âu cũng cơ trời

Ở nơi quan ải biết người biết ta.

Tuy rằng mỗi cửa mỗi nhà

Cũng trong thân thích ruột rà tơ vương.

Quê hương bao nỗi nhớ mong

Diết da da diết ngóng trông đợi chờ.

Nhân tình xoay chuyển đầy vơi

Phần đời còn lại cho người phân ly.

Quê hương tiếng lắng rầm rì

Gửi vào tri kỷ những gì tri ân.

Càng xa càng thấy như gần

Hẹn ngày gặp lại trong tình quê hương!

 

Praha, Séc,  Xuân Canh Thìn – 2000

Đức Vượng

(Cử nhân Ngữ văn)

——

Lời Tác giả:  Xuân Canh Thìn – 2000, tôi vui Tết với cộng đồng người Việt Nam tại Cộng hòa Séc, tổ chức tại Praha vào tối 30 Tết  Kỷ Mão để chuẩn bị đón Xuân Canh Thìn, tôi đọc bài thơ Quê hương để tặng cộng đồng. Đọc xong, nhiều người đến bắt tay tôi, chúc mừng.